TRỌNG LUÂN NGUYỄN.
Không phải nó hiền như đất mà gọi nó là Đất. Nó tên
là Đất thật đấy. Em trai nó tên là Đá, hai chị gái nó tên Cỏ và Cây. Hay chưa?
Cỏ Cây Đất Đá. Ngẫm ra bây giờ mới thấy bố mẹ nó nông dân mà giỏi thế, sinh
thái phết.
Đất làm trong ngành cùng tôi. Lúc tôi về hưu rồi nó
còn phải tám chín năm nữa mới về. Thật ra Đất chỉ kém tôi hai tuổi. Nhà nó đi
khai hoang lên ngược. Trên ngược chả có trường lớp, mà có thì xa quá. Nó lớn
lềnh nghềnh mà chưa đi học. Bốn năm sau nhà nó lại cuốn gói từ biệt đồng bào
Sán dìu đông bắc về quê. Đất đã 10 tuổi mới đi học vỡ lòng. Nó cao lớn hơn bạn
cùng lớp hơn một cái đầu. Năm này qua năm khác ngồi cuối lớp và cũng kinh
niên làm lớp trưởng. Học lớp 2 lớp 3 cấm có bao giờ Đất tham gia tát vét cua
tép ngoài đồng cùng chúng bạn. Lí do là bởi Đất không dám cởi truồng như mấy
đứa cùng lớp. Bọn học cùng dái bằng quả ớt chứ Đất thì oai vệ hơn nhiều. Đất cứ
ngồi trên bờ xem và cười một mình. Lũ bạn chơi trò gì Đất cũng xem và lại cười
một mình. Có lẽ nhờ thế nó có tố chất làm lãnh đạo sau này. Lãnh đạo là phải
biết lùi ra đằng sau mà xem mà chiêm nghiệm mà phán xét. Rồi về sau Đất làm
lãnh đạo ngành thật.
![]() |
| Guồng máy bao cấp |
